Nam
Phố có một bãi biển trải dài hơn 10 cây số, là nơi lý tưởng để du khách
đến thưởng lãm. Nơi đây còn rất hoang sơ, chưa được khai thác du lịch.
Đó là khu vực bãi Hòn Heo Bờ và Bãi Ớt thuộc xã Thuận Yên (thị xã Hà
Tiên, tỉnh Kiên Giang). Bãi biển này nằm cạnh quốc lộ 80 từ TP Rạch Giá
đi Hà Tiên.
Nam
Phố được nhắc đến qua bài thơ “Nam Phố trừng ba” trong cuốn “Hà Tiên
thập cảnh vịnh” của Mạc Thiên Tứ. Được bao bọc bởi những dãy núi và
nhiều đảo từ Hòn Chông đến mũi Kim Dự, biển Nam Phố dịu dàng như nàng
con gái mỹ miều. Quanh năm, sóng biển chỉ là những đợt lăn tăn, không ồn
ào như các vùng biển khác. Người đi biển bảo rằng, đây là vùng biển
lành, không đá ngầm, không có vùng nước xoáy. Có những lúc mặt biển
phẳng lặng đến mức người ta cứ ngỡ là mặt hồ giữa mùa thu yên ả. Từ xa
xưa, nhiều người đã định cư tại đây và sống bằng nghề biển hình thành
một xóm biển lâu đời bên cạnh một thương cảng quốc tế tại Hà Tiên cách
đây gần ba thế kỷ. Theo thời gian, địa danh Nam Phố không còn được nhắc
đến như Mũi Nai, Thạch Động, Kim Dự, Đông Hồ... nên dần dần người ta
quên đi địa danh lãng mạn và xinh đẹp này.
Những
đoàn du khách qua lại biển Nam Phố nhiều nhưng ít ai dừng lại dù có
người tấm tắc khen biển đẹp và hiền hòa. Nhưng với những người yêu biển
và nhất là những người “nghiện” cảnh hoàng hôn, Nam Phố là điểm dừng
chân lý tưởng. Ở đây mỗi lúc thủy triều lên, mặt biển tràn vào bờ, chỉ
chừa lại một dải đất nhỏ men theo tận chân quốc lộ 80. Thủy triều xuống,
nước rút ra xa vài trăm mét, có khi hơn một cây số, để lại một bờ biển
chạy dài loang loáng một màu vàng óng ả của cát biển nhuộm phù sa. Nơi
đây còn giữ nguyên những gì của thiên nhiên hoang dã. Cây cối mọc xanh
tươi, tự nhiên. Những hàng dừa cao vút hàng chục năm tuổi như những mái
tóc dài xõa xuống bờ biển xinh đẹp. Không biết đã có bao nhiêu bức ảnh
đẹp được ghi lại từ biển Nam Phố này. Các tour du lịch gần như “bỏ
trắng” điểm này vì không có dịch vụ du lịch nào để hỗ trợ khách. Du
khách tự túc thỉnh thoảng có dừng chân lại để ghi vài bức ảnh rồi lại
vội vã ra đi. Chỉ có số ít người hiểu rõ về nó, những người đi tìm vẻ
đẹp của Nam Phố mới cất công đến đây và dừng chân rất lâu tại bãi biển
này.
Xóm
biển Nam Phố không có nhiều ghe lớn. Địa hình bãi biển thoai thoải, tàu
không thể vào sát bờ. Chính vì thế bãi biển lúc nào cũng có vẻ hoang
vắng, cô liêu. Chính bởi vẻ hoang vắng đó mà Nam Phố vẫn giữ được nét
duyên ngầm vốn có. Chiều về, chỉ có vài chiếc ghe nhỏ neo đậu làm cho
bãi biển càng thêm mênh mông, cô quạnh. Có những người ngồi hàng giờ để
thưởng lãm không gian lặng lẽ ấy, để trải nghiệm cảm giác một mình giữa
đất trời, biển cả. Hoàng hôn ở Nam Phố có điều gì đó đặc biệt so với
nhiều nơi. Trước mặt, về hướng Tây, là biển mênh mông không bị giới hạn
cho đến khi trời và nước “gặp” nhau. Màu hoàng hôn từ vàng chuyển sang
đỏ thấp dần xuống chân trời, để lại một vệt màu sẫm đổ loang trên mặt
biển. Thỉnh thoảng, một vài tàu cá về muộn đang từ từ tiến vào bờ. Ngư
phủ, ghe lưới chỉ còn là một bóng đen in trên nền biển màu vàng sẫm. Đó
là những khoảnh khắc của bức ảnh đẹp mà nhiều người phải “canh” nhiều
giờ, nhiều ngày để có tác phẩm ưng ý. Thế nên, Nam Phố dù không là điểm
đến của nhiều công ty lữ hành nhưng là điểm “săn” ảnh của những người
yêu thiên nhiên, yêu nghệ thuật.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét